Đặng Duy Hưng

Tối nay, quán rượu nào trong cái làng nhỏ Suko này cũng bắt đầu đông khách. Ở xứ sở nữ thần Thái Dương, hầu như tất cả đàn ông sau giờ làm việc đều tụ tập về những quán này. Họ uống thật say, hát hò với bạn bè, đồng nghiệp hay hàng xóm rồi chia tay đi bộ về nhà. Truyền thống này trở thành một thói quen không ai dám thay đổi. Ngay cả những người vợ cũng phải đẩy chồng ra ngoài vì họ sợ “người phối ngẫu cô đơn dễ dẫn đến trầm cảm”.
Lão Phúc cảm thấy may mắn khi vừa bước vào quán đã thấy thằng cha Haruto đưa tay vẫy. Phúc ngày ấy gặp rồi quen thân lão này qua mấy người bạn sống gần nhà. Haruto hay đi tàu điện qua đây làm việc, xong là tối ghé thăm bạn bè. Gặp nhau lúc đầu hơi ngạc nhiên vì tiếng phát âm “ngoại tộc” của Phúc, nhưng rồi gần gũi thành thân.
Dân Nhật tốt tính nhưng phân biệt chủng tộc cũng dữ. Dần dần quen vì Haruto thích ngồi nghe Phúc kể chuyện ngày xưa sống bên Mỹ. Chuyện xưa tích cũ lão Phúc kể đi kể lại bao nhiêu lần: thuyền nhân qua Mỹ, đi làm nuôi con cho đến khi vợ mất. Đọc tin tức ngày ấy thấy nhà cửa khu vực này bỏ trống khá nhiều. Lão Phúc có người bạn Mỹ gốc Nhật muốn về đây hưu nên khuyên lão đi theo. Mới đầu qua chơi vài tuần, thấy thích cuộc sống nhẹ nhàng, an toàn nên bỏ tiền mua một căn. Bán nhà to ở Cali, cho con gái một ít rồi lão khăn gói theo bạn.
Mới đầu hơi khó khăn một chút về ngôn ngữ nhưng nhờ lão có vốn liếng tiếng Trung nên chịu khó học hỏi thêm là đủ giao lưu hằng ngày.
Không gian quán tối nay có lẽ còn sớm nên chưa đông khách lắm.
Lão Haruto hỏi:
“Ngọn gió nào thổi ông đến đây?”
Lão Phúc cười:
“Ghé thăm đứa bạn uống say phải thuê nhà trọ. Ngủ say quá, lúc thức dậy đã chiều rồi nên tính ở lại thêm vài ngày. Tiện biết ông hay ra đây nên ghé qua chơi!”
Lão Haruto ngửa mặt lên trời cười lớn. Thế là rượu sake thượng hạng rót ra, nâng tạ lẫn nhau trước khi cạn.
Ai cũng biết bên Nhật Bản có nhiều công việc quái gở như thuê người đi xin lỗi, thuê người ngồi nghe tâm sự, thuê gia đình đóng vai để giúp đỡ không bị cô đơn cuối tuần hay dài hạn…Lão Haruto có công ty nhỏ chuyên cho người vào những căn nhà sắp bán hay cho thuê ngủ qua đêm để chứng nhận “nơi đó có ma quỷ hay không”.
Tối hôm đó, đang uống vui chưa đến 9 giờ thì có một trung niên khuôn mặt khá lạnh lùng đến chờ lão Haruto giao việc.
“Nghe nhiều lời đồn đãi căn biệt thự này quái gở hơn những cái làm từ trước. Nhớ kỹ: sau khi khởi động máy quay phim và thu âm thanh các phòng chính, đi chung quanh kiểm tra. Đèn nhà phải tắt hết, trừ đèn bàn nhỏ trong phòng ngủ.”
“Ông chủ đừng lo! Sáng mai tôi sẽ báo cáo đầy đủ.”
Nói xong anh ta cúi đầu chào chủ và lão Phúc rồi rời quán. Không hiểu sao nét mặt khi chào lão Phúc tự nhiên tái nhợt, xanh lè, bước như chạy, không muốn quay đầu.
Lão Phúc tò mò:
“Anh ta giống dân anh chị Yakuza về hưu?”
Haruto lắc đầu:
“Thằng Akira đó khuôn mặt dữ thôi! Nhưng tính tình hiền lành, chịu khó làm việc. Dân Yakuza phải xăm hình khắp thân thể, còn nó thì không! Có điều thế giới từ xưa đến giờ, nghèo, xấu trai và ít nói như nó vẫn khó lấy vợ. Không biết tại sao nó nhìn anh sợ hãi như gặp kẻ thù từ ngày xưa?”
Lão Phúc gật đầu:
“Ừ nhỉ! Có lẽ cậu ta lầm tôi với người nào đó? Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ gặp hay biết cậu ấy là ai.”
Tuy nói vậy nhưng khi rót rượu vào ly cho lão Haruto, lão Phúc vẫn như suy tư chuyện gì đó.Haruto thấy vậy xoa tay:
“Chắc không có gì đâu! Thằng kia mới ngủ dậy nên quáng mắt. Hy vọng tối nay nó không gặp trở ngại gì.”
Nâng ly, lão Phúc hỏi:
“Ông làm nghề xét nghiệm chuyện ma quỷ bao lâu rồi?”
“Gần 40 năm rồi!”
“Có bao giờ gặp ma quỷ lần nào chưa?”
“Vài chục lần! Mỗi năm 5, 6 vụ. Hơn 10 năm nay tôi chỉ đạo người làm, ít tham gia. Anh có tin chuyện ma quỷ hiện hình nhát người không?”
Lão Phúc giải bày:
“Sống ở đây khoảng thời gian tôi hiểu người Nhật tin thế giới linh hồn sống song song với con người. Bởi vậy họ cần được sự tôn trọng nên người Nhật thường cúng bái ở chùa và thả thuyền hoa ra hồ.”
Ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Haruto:
“Người Việt tin linh hồn sau khi chết nếu theo đạo Phật sẽ đầu thai, Công giáo sẽ về nước Thiên Đường. Tuy nhiên vẫn còn một số linh hồn chờ đợi cơ hội siêu thoát. Đó là nguyên nhân chúng ta thấy ma.”
Haruto nhíu mày:
“Ý anh ra sao về những linh hồn loại này?”
“Nghe ông bà tổ tiên ngày xưa kể lại, có vài loại người chết linh hồn phải tìm một người hợp tuổi để hoán đổi linh hồn. Thí dụ người chết do đuối nước sẽ trở lại chỗ cũ làm điều này. Giống như nhà có người chết do bệnh hay án mạng, người đến cư ngụ sau đó đôi khi bị hại.”
Haruto cười:
“Chuyện linh hồn hai nước có nhiều điểm khác biệt. Tôi tin có linh hồn vương vấn sau khi qua đời nhưng không tin vào truyền thuyết hợp tuổi tráo đổi linh hồn như ông nghĩ!”
“Tuỳ ông thôi. Mỗi truyền thống, văn hóa và tôn giáo dạy con người những nét nhìn khác biệt về niềm tin mà. Thôi quên chuyện đó đi! Hy vọng ngày mai Kaito – bạn chúng ta – sẽ mời ông cùng tôi uống một trận không say không về!”
Haruto hỏi:
“Kaito tối nay bận sao?”
Phúc gật đầu:
“Nghe lão nói ghé qua thăm cháu nội, ở lại nhà vợ chồng con trai ba ngày qua, mai mới trở lại.”
Rượu vào lời ra, hai lão ăn uống tâm sự tán gẫu chuyện đời cho đến gần khuya mới chia tay.
Haruto vỗ vai:
“Hy vọng mai gặp chỗ này nhé!”
Lão Phúc giọng nửa nạc nửa mở:
“Ơn trên cho phép dẫn lối sẽ toại nguyện thôi.”
Lão Haruto tuy rất say nhưng sáng nào cũng đúng 9 giờ là có mặt ở công ty. Lão Phúc ngồi trong quán cà phê bên kia đường quan sát Haruto: trang phục gọn gàng, khuôn mặt sẵn sàng cho một ngày mới.
Lão Phúc lẩm bẩm:
“Rất tiếc từ đây không còn uống rượu, nói chuyện giỡn vui với lão nữa.”
Chưa đến nửa giờ, tự nhiên thấy Haruto ra ngoài đón taxi chạy nhanh lên hướng núi Phú Sĩ.
Chợt trên TV trong quán hiện lên tin tức đặc biệt:
“Một công nhân chuyên nghiệp về tra cứu nhà cửa có ma quỷ hay không bị lên tim mất tối hôm qua. Cảnh sát vẫn chưa có quyết định cuối cùng nguyên nhân tại sao nên đài sẽ thông báo cho khán giả khi nhận được tin mới.”
Tối hôm đó, Haruto trở lại quán nhậu cũ như thường lệ. Ngồi chưa được 15 phút thì thấy lão Kaito bước vào nên lên tiếng hỏi:
“Lão Phúc hồi nào mới đến?”
Kaito trợn mắt ngạc nhiên:
“Lão Phúc bị lên tim, vỡ mạch máu chết trong bệnh viện tháng trước. Tôi mới về thăm gia đình con trai nên mới biết được. Con gái lão hình như hai tuần trước đã qua đây nhận hài cốt hỏa táng đem về Mỹ thờ phụng.”
Haruto giọng run:
“Anh đừng nói giỡn. Tôi và lão Phúc uống rượu với nhau tối qua, gần khuya mới về.”
“Chắc chắn anh gặp ma rồi!”
Haruto ngồi lặng im, suy ngẫm những chuyện xảy ra ngày hôm nay làm cho lão rối trí. Số là thằng Akira tối hôm qua đến kiểm tra căn hộ có ma quỷ hay không. Nào ngờ sáng nay cảnh sát báo cho biết nó nằm chết như ngủ ở đó.
Kaito hỏi:
“Nghe nói công nhân của hãng ông bị ma quỷ bắt hồn đúng không?”
Haruto lắc đầu:
“Không phải đâu! Chắc chắn thằng đó bị trúng gió do uống rượu quá nhiều thôi.”
Tuy ngoài miệng nói vậy nhưng trong tâm tư lão cảm nhận lời lão Phúc nói tối hôm qua:
“Những hồn ma vương vấn trên trần gian sẽ tìm người hợp tuổi hớp hồn để có cơ hội đầu thai.”
Tự nhiên xương khớp sau lưng luồng ớn lạnh từ mông lên cổ như vừa bị luồng gió thổi vào mặt.
“Chắc kỳ này dẹp hết công việc, về hưu non quá.”
Kaito lên tiếng:
“Ông không nghĩ là thằng Akira bị bắt hồn chết?”
Haruto không biết phải trả lời sao. Tâm tư tiếp tục xáo trộn những lời lão Phúc nói tối hôm qua. Không hiểu sao lúc ấy nhìn khuôn mặt Kaito bỗng nhiên biến thành thằng Akira, nhưng hai con mắt trợn ngược như những kẻ chết oan.
“Ông có biết tuổi của ông và tôi rất hợp không?”
Đặng Duy Hưng
